Môi Son Julie - Tự Truyện - Phần 1

Ngày mai đi nhận xác chồng
Say đi để thấy mình không là mình
Ngày mai đi nhận xác anh
Cuồng si thuở ấy, hiển linh bây giờ
Cao nguyên hoang lạnh ơ hờ
Như môi góa phụ nhạt mờ vết son
Tình ta không thể vuông tròn
Say đi mà tưởng như còn người yêu
(thơ Lê Thị Ý, Phạm Duy phổ nhạc)

Tưởng Như Còn Người Yêu - Julie Quang trình bày



1. "Tưởng Như Còn Người Yêu"

Ngày đó Julie Quang đã khóc thay cho thân phận những chinh phụ trong thời chiến qua ca khúc Tưởng Như Còn Người Yêu. Bài hát làm chùn chân chiến sĩ, chấn thương sọ não vợ con lính. Ngọc Chánh lỗ vốn vì bài hát bị cấm phổ biến lý do nhạc phản chiến . Tuy vậy ca khúc và tiếng hát lồng lộng trong gió, còn mang theo mùi Tử khí bay xa.

Ngày nay Nàng khóc khổ với cung bậc nào đây cho số phận Chàng khi Bóng chiều đã tắt nắng. Không kịp hoàng hôn, sao đã vội ?

Ngày mai là ngày 27 tháng 12 năm 2012.

Ngày mai đây xác thân Chàng sẽ hỏa thiêu, sẽ tan vào hư không cát bụi. Ngày mai đây Chàng sẽ được phụng thờ như châu báu trong tim "Những Mỹ Nhân thương tiếc Chàng" (1) ... Cát bụi rồi. Chàng sẽ thật sự lên ngôi Thần tượng trong lòng người mộ điệu.

Nàng chia sẻ những ngày tháng cuối cùng trong cuộc đời Chàng vỏn vẹn 44 ngày.

Câu chuyện bắt đầu từ đây. Bằng chiếc mốc thời gian của Một ngày trước khi Chàng đi vào coma.

Từ đó chuyện sẽ ngược dòng thời gian, rồi vòng qua vòng lại, back and forth ...

Tất cả Người và Việc đều có thật.

Không hư cấu.

Nhân vật: 3 người.

Bệnh nhân: Duy Quang

Người nuôi bệnh: Julie.

Y tá: cô H. người y tá trong phòng ICU bệnh viện Fountain Valley Quận Cam.

Ánh đèn trắng bệch, đêm cũng như ngày hắt lên thứ ánh sáng nhợt nhạt trên bệnh nhân. Thời gian ngưng đọng. Dòng chảy cuồn cuộn của đời sống đã chẳng còn nghĩa lý gì ở nơi này.

Người nuôi bệnh xanh dờn sau nhiều đêm ngủ ngồi nép mình vào giường bệnh. Bàn tay Chàng nằm im trong hai tay ấp ủ của Nàng đang chuyền hơi ấm ... Chỉ còn nhịp đập yếu ớt nơi đầu những ngón tay. Nàng lần dò tìm mạch nào để khơi lại nguồn yêu thương đã có từ trước, từ bao giờ ? Và như chưa hề mất bao giờ ... Nàng thiếp đi với tư thế tay trong tay cùng Chàng vào giấc mơ. Bên cạnh đứa con gái ngủ ngồi trên ghế. Trong giấc mơ của con chắc con nhìn thấy được hình ảnh mà con mong đợi từ lâu ...


Duy Quang và con gái Phạm Lylan - 1977

Bố mẹ xin lỗi đã ích kỷ nông nổi và không làm tròn bổn phận làm Cha Mẹ với các con.

Đó là điều mà tôi nhận biết sâu sắc, khi bắt gặp ánh mắt Chàng dõi theo sau lưng đứa con gái của chúng tôi. Ánh mắt đó nói lên biết bao thương tâm vừa mãn nguyện ... Đồng thời tôi cũng nhận được ánh mắt biết ơn của anh cho tôi, mặc dù tôi chẳng xứng đáng với vai trò làm Mẹ, chẳng công lao to tát nhưng con gái của chúng tôi đã lớn lên xinh đẹp từ thể chất đến tâm hồn. Là món quà từ Trời cho hai chúng tôi. Là kết tinh mối tình đẹp lỗng lẫy của chúng ta đó phải không anh?

Buổi sáng Cô ý tá bước vào kéo tấm màn che. Đọc những biểu đồ trên máy đo nhịp tim.

- Cô cất cao giọng hơn thường ngày: Anh Quang đêm qua ngủ có ngon không ?

- Chàng gật đầu và có ý lắng nghe xem ý tá nói thêm gì không.

Cô y tá như rất quen với những cảnh tượng lúc này. Cô vào đề một cách rất dễ dàng.

- Cô y tá: nghe nói anh có nhiều vợ.

- Duy Quang giơ cao 2 ngón tay, là có 2 Vợ.

Lúc này anh đã không còn hơi để trả lời các câu hỏi.

Kể từ lúc đó anh đã không còn nói được. Chúng tôi trao đổi qua giấy viết. Tôi viết xuống giấy. Anh trao đổi bằng cái gật đầu hay lắc đầu.

- Cô y tá nói: Từ nãy giờ có ý làm cho anh vui nhưng sao không thấy anh cười ?

- Chàng cố nở nụ cười và đôi mắt ngời lên ánh thiên thu.

Diễn tả thế nào đây nhỉ. Chàng cười sáng lòa đôi mắt, thấy gần hết răng. Chàng cười Đẹp như để lại cuộc đời lời Tạ ơn. Cám ơn cô H y tá đã chăm sóc anh như cám ơn cuộc đời đã chấp cánh cho tiếng hát anh bay xa và ở lại với chúng ta với nụ cười và ánh mắt đó ...

Hình như chúng tôi giống nhau – ghét chia tay – nên câu tạm biệt goodbye cũng không muốn nhắc đến. Vì Nàng chưa say goodbye và Chàng chưa say goodbye với Nàng nên câu truyện tình còn được nhắc đến trên trang Gió O này.

Đọc và tự do suy luận, bạn thân mến, nhưng xin một điều: Đừng xúc phạm vong linh người quá cố. Kính trọng lương tâm của người lương thiện cho dù ghét hận kẻ thù, nhưng khi kẻ ấy nằm xuống không cho được lời cầu kinh hay một đóa hoa thì những lời lẽ khinh nhờn hay có ý chà đạp. Xin miễn đi.

Đến đây thì tôi chợt nhớ lại lời Bố Phạm Duy nói lúc trước. Là lần đầu tiên tên tôi xuất hiện trong một vụ xì căng đan trên mặt báo, tôi khóc hu hu hu khi thấy mình bị vu khống. Bố bảo tôi: "Khi mà chúng ta là người của công chúng được sự yêu mến của muôn người thì chúng ta cũng phải chấp nhận búa rìu của dư luận như một luật bù trừ" (2)

(còn tiếp)

Julie Quang


(1) Trong hợp khúc Bích Khê
(2) Xin hiểu nghĩa vào những năm trước 1975 ở Miền Nam

Nguồn: gio-o.com